青房并蒂莲

宋代 詹玉
醉凝眸。是楚天秋晓,湘岸云收。草绿兰红,浅浅小汀洲。芰荷香里鸳鸯浦,恨菱歌、惊起眠鸥。望去帆,一片孤光,棹声伊轧橹声柔。 愁窥汴堤翠柳,曾舞送当时,锦缆龙舟。拥倾国、纤腰皓齿,笑倚迷楼。空令五湖夜月,也羞照、三十六宫秋。正朗吟,不觉回桡,水花枫叶两悠悠。
zuì níng móu shì chǔ tiān qiū xiǎo   xiāng àn yún shōu cǎo 绿 lán hóng   jiān jiān xiǎo tīng zhōu xiāng yuān yāng   hèn líng jīng mián ōu wàng fān   piàn guāng   zhào shēng zhá shēng róu
chóu kuī biàn cuì liǔ   céng sòng dāng shí   jǐn lǎn lóng zhōu yōng qīng guó xiān yāo hào chǐ 齿   xiào lóu kōng lìng yuè   xiū zhào sān shí liù gōng qiū zhèng lǎng yín   jué huí ráo   shuǐ huā fēng liǎng yōu yōu