晴二首

唐代 杜甫
久雨巫山暗,新晴锦绣文。碧知湖外草,红见海东云。 竟日莺相和,摩霄鹤数群。野花干更落,风处急纷纷。 啼乌争引子,鸣鹤不归林。下食遭泥去,高飞恨久阴。 雨声冲塞尽,日气射江深。回首周南客,驱驰魏阙心。
jiǔ shān àn   xīn qíng jǐn xiù wén zhī wài cǎo   hóng jiàn hǎi dōng yún
jìng yīng xiāng   xiāo shù qún huā gàn gèng luò   fēng chù fēn fēn
zhèng yǐn zi   míng guī lín xià shí zāo   gāo fēi hèn jiǔ yīn
shēng chōng sāi jǐn   shè jiāng shēn huí shǒu zhōu nán   chí wèi quē xīn