琴歌

宋代 白玉蟾
月华飞下海棠枝,楼头春风鼓角悲。 玉杯吸乾漏声转,金剑舞罢花影移。 蘂珠仙子笑移烛,唤起苍潭老龙哭。 一片高山流水心,三奏霓裳羽衣曲。 初如古涧寒泉鸣,转入哀猿凄切声。 吟猱撚抹无尽意,似语如愁不可听。 神霄宫中归未得,天上此夕知何夕。 琼楼冷落琪花空,更作胡笳十八拍。 君琴妙甚素所悭,知我知音为我弹。 瑶簪琅佩不易得,渺渺清飚吹广寒。 人间如梦只如此,三万六千一弹指。 蓬莱清浅欲桑田,君亦辍琴我隐几。 为君歌此几操琴,琴不在曲而在心。 半颦如苦万绿缕,一笑不博千黄金。 我琴无徽亦无轸,瓠巴之外余可哂。 指下方尔春露晞,弦中陡觉和风紧。 琴意高远而飘飘,一奏令人万虑消。 凄凉孤月照梧桐,断续夜雨鸣芭蕉。 我琴是谓造化柄,时乎一弹混沌听。 见君曾是蘂珠人,欲君琴与造化并。 昔在神霄莫见君,蘂珠殿上如曾闻。 天上人间已如隔,极目霭霭春空云。
yuè huá fēi xià hǎi táng zhī   lóu tóu chūn fēng jiǎo bēi
bēi qián lòu shēng zhuǎn   jīn jiàn huā yǐng
ruǐ zhū xiān xiào zhú   huàn cāng tán lǎo lóng
piàn gāo shān liú shuǐ xīn   sān zòu cháng
chū jiàn hán quán míng   zhuǎn āi yuán qiè shēng
yín náo niǎn jìn   shì chóu tīng
shén xiāo gōng zhōng guī wèi   tiān shàng zhī
qióng lóu lěng luò huā kōng   gèng zuò jiā shí pāi
jūn qín miào shén suǒ qiān   zhī zhī yīn wèi dàn
yáo zān láng pèi   miǎo miǎo qīng biāo chuī guǎng 广 hán
rén jiān mèng zhī   sān wàn liù qiān tán zhǐ
péng lái qīng qiǎn sāng tián   jūn chuò qín yìn
wèi jūn cāo qín   qín zài ér zài xīn
bàn pín wàn 绿   xiào qiān huáng jīn
qín huī zhěn   zhī wài shěn
zhǐ xià fāng ěr chūn   xián zhōng dǒu jué fēng jǐn
qín gāo yuǎn ér piāo piāo   zòu lìng rén wàn xiāo
liáng yuè zhào tóng   duàn míng jiāo
qín shì wèi zào huà bǐng   shí dàn hùn dùn tīng
jiàn jūn céng shì ruǐ zhū rén   jūn qín zào huà bìng
zài shén xiāo jiàn jūn   ruǐ zhū diàn 殿 shàng céng wén
tiān shàng rén jiān   ǎi ǎi chūn kōng yún