清大师还姑苏塔其师骨石吊之兼简其弟
闻说高怀照雪霜,道容一见自清凉。今随生死晦心月,空使湖山蔼德香。
故纸不堪看竹笼,凝尘那忍拂绳床。安门弟子真持远,独为斯人未始亡。
wén
闻
shuō
说
gāo
高
huái
怀
zhào
照
xuě
雪
shuāng
霜
,
dào
道
róng
容
yī
一
jiàn
见
zì
自
qīng
清
liáng
凉
jīn
。
suí
今
shēng
随
sǐ
生
huì
死
xīn
晦
yuè
心
kōng
月
,
shǐ
空
hú
使
shān
湖
ǎi
山
dé
蔼
xiāng
德
香
。
gù
故
zhǐ
纸
bù
不
kān
堪
kàn
看
zhú
竹
lóng
笼
,
níng
凝
chén
尘
nà
那
rěn
忍
fú
拂
shéng
绳
chuáng
床
ān
。
mén
安
dì
门
zǐ
弟
zhēn
子
chí
真
yuǎn
持
dú
远
,
wèi
独
sī
为
rén
斯
wèi
人
shǐ
未
wáng
始
亡
。