庆春泽 赠妓
香染襟裾,春生笑语,眼帘斜注秋波。一顾倾城,扇裁羞掩轻萝。
眉尖淡压知谁恨,非关几点新螺。夜如何。敢画荒鸡,怨尽灵鼍。
当年也解风流话,问于今安在,剩有蹉跎。回首前尘,韶华容易经过。
钟情反是无情好,免他时惹得愁多。一刹那。云雨巫山,梦断南柯。
xiāng
香
rǎn
染
jīn
襟
jū
裾
,
chūn
春
shēng
生
xiào
笑
yǔ
语
,
yǎn
眼
lián
帘
xié
斜
zhù
注
qiū
秋
bō
波
yī
。
gù
一
qīng
顾
chéng
倾
shàn
城
,
cái
扇
xiū
裁
yǎn
羞
qīng
掩
luó
轻
萝
。
méi
眉
jiān
尖
dàn
淡
yā
压
zhī
知
shuí
谁
hèn
恨
,
fēi
非
guān
关
jǐ
几
diǎn
点
xīn
新
luó
螺
yè
。
rú
夜
hé
如
gǎn
何
huà
。
huāng
敢
jī
画
yuàn
荒
jǐn
鸡
,
líng
怨
tuó
尽
灵
鼍
。
dāng
当
nián
年
yě
也
jiě
解
fēng
风
liú
流
huà
话
,
wèn
问
yú
于
jīn
今
ān
安
zài
在
,
shèng
剩
yǒu
有
cuō
蹉
tuó
跎
huí
。
shǒu
回
qián
首
chén
前
sháo
尘
,
huá
韶
róng
华
yì
容
jīng
易
guò
经
过
。
zhōng
钟
qíng
情
fǎn
反
shì
是
wú
无
qíng
情
hǎo
好
,
miǎn
免
tā
他
shí
时
rě
惹
dé
得
chóu
愁
duō
多
yī
。
chà
一
nà
刹
yún
那
yǔ
。
wū
云
shān
雨
mèng
巫
duàn
山
,
nán
梦
kē
断
南
柯
。