庆春宫 秋宵露坐,时妇亡四月矣

清代 蒋春霖
蚓曲依墙,鱼更隔岸,短廊阴亚蔷薇。露幂闲阶,微凉自惊,无人泥问添衣。 并禽栖遍,趁星影、孤鸿夜飞。绳河低转,梦冷孀娥,香雾霏霏。 当时曲槛花围。却月疏帘,玉臂清辉。纨扇抛残,空怜锦瑟,西风怨入金徽。 返魂烧尽,甚环佩、宵深怕归。茫茫此恨,碧海青天,惟有秋知。
yǐn qiáng   gèng àn   duǎn láng yīn qiáng wēi xián jiē wēi   liáng jīng   rén wèn tiān    
bìng qín biàn   chèn xīng yǐng hóng 鸿 fēi shéng zhuǎn mèng lěng   shuāng é xiāng   fēi fēi      
dāng shí kǎn huā wéi què yuè shū lián   qīng huī wán shàn pāo cán kōng lián   jǐn fēng   yuàn 西 jīn huī      
fǎn hún shāo jǐn   shén huán pèi xiāo shēn guī máng máng hèn hǎi   qīng tiān wéi yǒu   qiū zhī