庆春宫/高阳台

宋代 吴文英
残叶翻浓,余香栖苦,障风怨动秋声。云影摇寒,波尘锁腻,翠房人去深扃。昼成凄黯,雁飞过、垂杨转青。阑干横暮,酥印痕香,玉腕谁凭。 菱花乍失娉婷。别岸围红,千艳倾城。重洗清杯,同追深夜,豆花寒落愁灯。近欢成梦,断云隔、巫山几层。偷相怜处,熏尽金篝,销瘦云英。
cán fān nóng   xiāng   zhàng fēng yuàn dòng qiū shēng yún yǐng yáo hán   chén suǒ   cuì fáng rén shēn jiōng zhòu chéng àn   yàn fēi guò chuí yáng zhuǎn qīng lán gān héng   yìn hén xiāng   wàn shuí píng
líng huā zhà shī pīng tíng bié àn wéi hóng   qiān yàn qīng chéng zhòng qīng bēi   tóng zhuī shēn   dòu huā hán luò chóu dēng jìn huān chéng mèng   duàn yún shān céng tōu xiāng lián chù   xūn jǐn jīn gōu   xiāo shòu yún yīng