庆春宫

宋代 仇远
江影涵空,山光浮水,画楼直倚东城。落叶声稀,归鸿声杳,晚风却递钟声。去天咫尺,只疑是、齐云摘星。阑干凝伫,愁见垂杨,烟絮萦萦。 官梅冷笑相迎。□怕繁枝,容易凋零。因念□□,吟仙鹤去,断桥谁赋疏清。染云如黛,这雪意、看看做成。有谁知得,庾信闲愁,陶令闲情。
jiāng yǐng hán kōng   shān guāng shuǐ   huà lóu zhí dōng chéng luò shēng   guī hóng 鸿 shēng yǎo   wǎn fēng què zhōng shēng tiān zhǐ chǐ   zhǐ shì yún zhāi xīng lán gān níng zhù   chóu jiàn chuí yáng   yān yíng yíng
guān méi lěng xiào xiāng yíng   fán zhī   róng diāo líng yīn niàn       yín xiān   duàn qiáo shuí shū qīng rǎn yún dài   zhè xuě kàn kàn zuò chéng yǒu shéi zhī   xìn xián chóu   táo lìng xián qíng