青出蓝

唐代 王季文
芳蓝滋匹帛,人力半天经。浸润加新气,光辉胜本青。 还同冰出水,不共草为萤。翻覆依襟上,偏知造化灵。
fāng lán   rén bàn tiān jīng jìn rùn jiā xīn   guāng huī shèng běn qīng
hái tóng bīng chū shuǐ   gòng cǎo wèi yíng fān jīn shàng   piān zhī zào huà líng