倾城误人身寄内翰洪丈

唐代 朱涣
倾城误人身,嗟哉难具陈。请君试侧耳,听妾歌其因。 妾初未笄学新妆,肌理玉雪眉黛长。融怡窈袅销金裳,态浓意远夺目光。 当时见者心为狂,共谓绝代惊非常。拟思昭阳奉君王,三千宠爱一身当。 宁知事大缪,嫁作荡子妇。空闺独宿度芳华,蓬首乱鬓颜色朽。 四海十年不相闻,一朝归来新閒旧。新閒旧,妾何有,摈妾不使侍箕帚。 佳人多命薄,是事君信否。倾城误人身,古来唯有李夫人。 延年作歌帝所珍,贮之金屋荐华茵。宠光杂遝疏弟昆,将死掩面留馀恩。 千载不复见,言之涕沾巾。倾城误人身,此曲哀怨何可听。
qīng chéng rén shēn   jiē zāi nán chén qǐng jūn shì ěr tīng   qiè yīn    
qiè chū wèi xué xīn zhuāng   xuě méi dài zhǎng róng yǎo niǎo xiāo jīn shang tài   nóng yuǎn duó guāng    
dāng shí jiàn zhě xīn wèi kuáng   gòng wèi jué dài jīng fēi cháng zhāo yáng fèng jūn wáng sān   qiān chǒng ài shēn dāng    
níng zhī shì miù   jià zuò dàng kōng guī 宿 fāng huá péng   shǒu luàn bìn yán xiǔ    
hǎi shí nián xiāng wén   zhāo guī lái xīn xián jiù xīn xián jiù qiè   yǒu bìn   qiè shǐ shì 使 zhǒu    
jiā rén duō mìng   shì shì jūn xìn fǒu qīng chéng rén shēn   lái wéi yǒu rén    
yán nián zuò suǒ zhēn   zhù zhī jīn jiàn huá yīn chǒng guāng shū kūn jiāng   yǎn miàn liú ēn    
qiān zǎi jiàn   yán zhī zhān jīn qīng chéng rén shēn   āi yuàn tīng