青城山

宋代 汪元量
敕使穿云破湿苔,水边坐石更行杯。 翩翩野鹤飞如舞,冉冉岩花笑不来。 乱木交柯盘圣井,数峰削玉并仙台。 平明绝顶穷幽讨,更上青城望一回。
chì shǐ 使 chuān 穿 yún shī 湿 tái   shuǐ biān zuò shí gēng xíng bēi  
piān piān fēi   rǎn rǎn yán huā xiào lái  
luàn jiāo pán shèng jǐng   shù fēng xuē bìng xiān tái  
píng míng jué dǐng qióng yōu tǎo   gèng shàng qīng chéng wàng huí