庆长春/念奴娇

宋代 铁笔翁
有洒如渑,便开怀痛饮,我歌君拍。世事轮云都莫问,只要颜红鬓黑。鹂燕风清,鸳鸯水暖,打当生申节。薰风来也,几人感戴翁德。好是驾海胸襟,屠龙手段,一笑乾坤窄。门外尘涛三百尺,不博剡溪一雪。绿幕红围,妙歌细舞,且醉三千客。问翁年纪,广成千有二百。
yǒu miǎn   biàn 便 kāi huái 怀 tòng yǐn   jūn pāi shì shì lún yún dōu wèn   zhǐ yào yán hóng bìn hēi yàn fēng qīng   yuān yāng shuǐ nuǎn   dāng shēng shēn jié xūn fēng lái   rén gǎn dài wēng hǎo shì jià hǎi xiōng jīn   lóng shǒu duàn   xiào qián kūn zhǎi mén wài chén tāo sān bǎi chǐ   shàn xuě 绿 hóng wéi   miào   qiě zuì sān qiān wèn wēng nián   guǎng 广 chéng qiān yǒu èr bǎi