青草梦诗后两句早作足之

宋代 洪咨夔
乾马坤牛放手骑,纵横上下尽通逵。 杖头挑起东风海,挂向东边若木枝。
qián kūn niú fàng shǒu   zòng héng shàng xià jǐn tōng kuí  
zhàng tóu tiǎo dōng fēng hǎi   guà xiàng dōng bian ruò zhī