清波引

宋代 姜夔
大别之幽处,无一日不在心目间。胜友二三,极意吟尝。朅来湘浦,岁晚凄然,步绕园梅,摛笔以赋 冷云迷浦。倩谁唤、玉妃起舞。岁华如许。野梅弄眉妩。屐齿印苍藓,渐为寻花来去。自随秋雁南来,望江国、渺何处。 新诗漫与。好风景、长是暗度。故人知否。抱幽恨难语。何时共渔艇,莫负沧浪烟雨。况有清夜啼猿,怨人良苦。
bié zhī yōu chù   zài xīn jiān shèng yǒu èr sān   yín cháng qiè lái xiāng   suì wǎn rán   rào yuán méi   chī
lěng yún qiàn shuí huàn fēi suì huá méi nòng méi chǐ 齿 yìn cāng xiǎn   jiàn wèi xún huā lái suí qiū yàn nán lái   wàng jiāng guó miǎo chǔ
xīn shī màn hǎo fēng jǐng cháng shì àn rén zhī fǒu bào yōu hèn nán shí gòng tǐng   cāng làng yān kuàng yǒu qīng yuán   yuàn rén liáng