倾杯·骛落霜洲

宋代 柳永
骛落霜洲,雁横烟渚,分明画出秋色。 暮雨乍歇,小楫夜泊,宿苇村山驿。 何人月下临风处,起一声羌笛。 离愁万绪,闻岸草、切切蛩吟如织。 为忆芳容别后,水遥山远,何计凭鳞翼。 想绣阁深沈,争知憔悴损,天涯行客。 楚峡云归,高阳人散,寂寞狂踪迹。 望京国。空目断、远峰凝碧。
luò shuāng zhōu   yàn héng yān zhǔ   fēn míng huà chū qiū
zhà xiē   xiǎo   宿 wěi cūn shān 驿
rén yuè xià lín fēng chù   shēng qiāng
chóu wàn   wén àn cǎo qiē qiē qióng yín zhī
wèi fāng róng bié hòu   shuǐ yáo shān yuǎn   píng lín
xiǎng xiù shēn shěn   zhēng zhī qiáo cuì sǔn   tiān xíng
chǔ xiá yún guī   gāo yáng rén sàn   kuáng zōng
wàng jīng guó kōng duàn yuǎn fēng níng