倾杯/倾杯乐

宋代 程必
銮殿秋深,玉堂宵永,千门人静。问天上、西风几度,金盘光满,露浓银井。碧云飞下双鸾影。迤逦笙歌近笑语,群仙隐隐。更前问讯。堕在红尘今省。渐曙色、晓风清迥。更积霭沈阴、都卷尽。向窗前、引镜看来,尚喜精神炯炯。便折简、浮丘共酌,奈天也、未教酩酊。来岁却笑群仙,月寒空冷。
luán diàn 殿 qiū shēn   táng xiāo yǒng   qiān mén rén jìng wèn tiān shàng 西 fēng   jīn pán guāng mǎn   nóng yín jǐng yún fēi xià shuāng luán yǐng shēng jìn xiào   qún xiān yǐn yǐn gèng qián wèn xùn duò zài hóng chén jīn shěng jiàn shǔ xiǎo fēng qīng jiǒng gèng ǎi shěn yīn dōu juǎn jǐn xiàng chuāng qián yǐn jìng kàn lái   shàng jīng shén jiǒng jiǒng biàn 便 zhé jiǎn qiū gòng zhuó   nài tiān wèi jiào mǐng dǐng lái suì què xiào qún xiān   yuè hán kōng lěng