倾杯/倾杯乐

宋代 张宪
飞云过尽,明河浅、天无畔。草色栖萤,霜华清暑,轻飔弄袂,澄澜拍岸。宴玉尘谈宾,倚琼枝、秀挹雕觞满。午夜中秋,十分圆月,香槽拨凤,朱弦轧雁。 正是欲醒还醉,临空怅远。壶更叠换。对东西、数里回塘,恨零落芙蓉、春不管。笼灯待散。谁知道、座有离人,目断双歌伴。烟江艇子归来晚。
fēi yún guò jǐn   míng qiǎn tiān pàn cǎo yíng   shuāng huá qīng shǔ   qīng nòng mèi   chéng lán pāi àn yàn chén tán bīn   qióng zhī xiù diāo shāng mǎn zhōng qiū   shí fēn yuán yuè   xiāng cáo fèng   zhū xián zhá yàn
zhèng shì xǐng hái zuì   lín kōng chàng yuǎn gèng dié huàn duì dōng 西 shù huí táng   hèn líng luò róng chūn guǎn lóng dēng dài sàn shéi zhī dào zuò yǒu rén   duàn shuāng bàn yān jiāng tǐng guī lái wǎn