倾杯近

宋代 袁去华
邃馆金铺半掩,帘幕参差影。睡起槐阴转午,鸟啼人寂静。残妆褪粉,松髻_云慵不整。尽无言,手_裙带绕花迳。 酒醒时,梦回处,旧事何堪省。共载寻春,并坐调筝何时更。心情尽日,一似杨花飞无定。未黄昏,又先愁夜永。
suì guǎn jīn bàn yǎn   lián cēn yǐng shuì huái yīn zhuǎn   niǎo rén jìng cán zhuāng tuì fěn   sōng   _ yún yōng zhěng jǐn yán   shǒu   _ qún dài rào huā jìng
jiǔ xǐng shí   mèng huí chù   jiù shì kān shěng gòng zài xún chūn   bìng zuò diào zhēng shí gèng xīn qíng jìn   yáng huā fēi dìng wèi huáng hūn   yòu xiān chóu yǒng