宋代 周紫芝
山西骁将真黥奴,两斛笑弯金仆姑。偶然浮云变苍狗,身骑高马称金吾。 胡兵仓黄忽南渡,地黑天昏两龙去。贼臣僭伪谁适从,将军一呵百官惧。 仗剑前驱趣翠华,路人辟易空回顾。至今愿返河阳狩,荆棘艰难窘天步。 未悬北阙新头颅,犹带安西旧都护。前年纵兵肥水头,横尸千里行人愁。 帐前骑士勇如虎,帐下娇娥双脸羞。藁街流血天忽怒,小儿跳梁健儿舞。 寄语卢龙与范阳,中书相公今尚父,慎勿更如奴跋扈。
shān 西 xiāo jiāng zhēn qíng   liǎng xiào wān jīn ǒu rán yún biàn cāng gǒu shēn   gāo chēng jīn    
bīng cāng huáng nán   hēi tiān hūn liǎng lóng zéi chén jiàn wěi shuí shì cóng jiāng   jūn bǎi guān    
zhàng jiàn qián cuì huá   rén kōng huí zhì jīn yuàn fǎn yáng shòu jīng   jiān nán jiǒng tiān    
wèi xuán běi què xīn tóu   yóu dài ān 西 jiù qián nián zòng bīng féi shuǐ tóu héng   shī qiān xíng rén chóu    
zhàng qián shì yǒng   zhàng xià jiāo é shuāng liǎn xiū gǎo jiē liú xiě tiān xiǎo   ér tiào liáng jiàn ér    
lóng fàn yáng   zhōng shū xiàng gōng jīn shàng   shèn gèng