宋代 朱昂
雨歇山容出,秋光远近分。疏林通晓日,绝壁走寒云。 雁影高难见,泉声静却闻。呼童移坐榻,花下拂桐君。
xiē shān róng chū   qiū guāng yuǎn jìn fēn shū lín tōng xiǎo   jué zǒu hán yún
yàn yǐng gāo nán jiàn   quán shēng jìng què wén tóng zuò   huā xià tóng jūn