琴操十首。履霜操

唐代 韩愈
(尹吉甫子伯奇无罪,为后母谮而见逐,自伤作。 本词云:朝履霜兮采晨寒,考不明其心兮信谗言。 孤恩别离兮摧肺肝,何辜皇天兮遭斯愆。 痛殁不同兮恩有偏,谁能流顾兮知我冤) 父兮儿寒,母兮儿饥。儿罪当笞,逐儿何为。 儿在中野,以宿以处。四无人声,谁与儿语。 儿寒何衣,儿饥何食。儿行于野,履霜以足。 母生众儿,有母怜之。独无母怜,儿宁不悲。
  yǐn zi zuì   wèi hòu zèn ér jiàn zhú   shāng zuò
běn yún   cháo shuāng cǎi chén hán   kǎo míng xīn xìn chán yán
ēn bié cuī fèi gān   huáng tiān zāo qiān
tòng tóng ēn yǒu piān   shuí néng liú zhī yuān  
ér hán   ér ér zuì dāng chī   zhú ér wéi
ér zài zhōng   宿 chù rén shēng   shuí ér
ér hán   ér shí ér xíng   shuāng
shēng zhòng ér   yǒu lián zhī lián   ér níng bēi