秦碑一纸并古诗呈王梅溪太守

唐代 梁安世
公生博物好奇古,劝我搜求秦望碑。我来稽阴且三载,梦寐绝顶云俱驰。 事非近代问父老,鼻祖已来犹不知。或云其山多虎狼,渊湫罅井蟠蛟螭。 魍魉木客忌人到,阴霾贼雾迷羊歧。樵夫悬磴惧失势,一落万丈谁能支。 吾意此如钟乳穴,民昔畏扰相诪欺。曩时山东之罘石,磅砰入海无津涯。 固知秦人游戏馀,非民之利宁一时。暇日登临云门寺,僧曰若耶溪上奇。 山曰何山势最峻,丹鹤夜宿天孙枝。南望天台西钱唐,下视峰岫如群儿。 李斯篆书真刻本,昔人避乱此见之。裹粮遂偕墨工往,扳崖贯木如鹿麋。 举觞酹酒山之神,千古呵护烦神司。销铄仅存三尺许,龟趺就凿山石为。 剜苔剔藓随手剥,面节背角摧霜皮。老龙脱甲蛇解蜕,铺纸拭墨漫披离。 收藏入袖恍若失,遐想往昔还嗟咨。我闻太古功德盛,铺写不尽乾坤仪。 诗书纸上自不朽,金石还有磨灭期。秦皇不慕仁义业,直谓尧舜犹瑕疵。 焚书欲盖前代美,宁闻伏生传有颐。后生不废丞相书,歌颂虽在皆浮辞。 惜哉此纸无一画,欲记存亡人应嗤。他年好事继追访,姑愿首尾观吾诗。
gōng shēng hào   quàn sōu qiú qín wàng bēi lái yīn qiě sān zài   mèng mèi jué dǐng yún chí
shì fēi jìn dài wèn lǎo   lái yóu zhī huò yún shān duō láng   yuān jiǎo xià jǐng pán jiāo chī
wǎng liǎng rén dào   yīn mái zéi yáng qiáo xuán dèng shī shì   luò wàn zhàng shuí néng zhī
zhōng xué   mín wèi rǎo xiāng zhōu nǎng shí shān dōng zhī shí   bàng pēng hǎi jīn
zhī qín rén yóu   fēi mín zhī níng shí xiá dēng lín yún mén   sēng yuē ruò shàng
shān yuē shān shì zuì jùn   dān 宿 tiān sūn zhī nán wàng tiān tāi 西 qián táng   xià shì fēng xiù qún ér
zhuàn shū zhēn běn   rén luàn jiàn zhī guǒ liáng suì xié gōng wǎng   bān guàn 鹿
shāng lèi jiǔ shān zhī shén   qiān fán shén xiāo shuò jǐn cún sān chǐ   guī jiù záo shān shí wèi
wān tái xiǎn suí shǒu   miàn jié bèi jiǎo cuī shuāng lǎo lóng tuō jiǎ shé jiě tuì   zhǐ shì màn
shōu cáng xiù huǎng ruò shī   xiá xiǎng wǎng hái jiē wén tài gōng shèng   xiě jìn qián kūn
shī shū zhǐ shàng xiǔ   jīn shí hái yǒu miè qín huáng rén   zhí wèi yáo shùn yóu xiá
fén shū gài qián dài měi   níng wén shēng chuán yǒu hòu shēng fèi chéng xiàng shū   sòng suī zài jiē
zāi zhǐ huà   cún wáng rén yīng chī nián hǎo shì zhuī fǎng 访   yuàn shǒu wěi guān shī