宋代 谢逸
风撼丝桐带月明,羽人乘醉截秋声。七弦妙制饶仙品,二尺良材称道情。 池小未开春浪泛,岳低犹欠暮云生。何妨乞与元中术,临化无妨膝上横。
fēng hàn tóng dài yuè míng   rén chéng zuì jié qiū shēng xián miào zhì ráo xiān pǐn èr   chǐ liáng cái chēng dào qíng    
chí xiǎo wèi kāi chūn làng fàn   yuè yóu qiàn yún shēng fáng yuán zhōng shù lín   huà fáng shàng héng