唐代 潘纬
客来鸣素琴,惆怅对遗音。一曲起于古,几人听到今。 尽含风霭远,自泛月烟深。风续水山操,坐生方外心。
lái míng qín   chóu chàng duì yīn   rén tīng dào jīn
jǐn hán fēng ǎi yuǎn   fàn yuè yān shēn fēng shuǐ shān cāo   zuò shēng fāng wài xīn