绮罗香·缙云山下红树林立。询之土人,是黄楝树,繁艳不减于枫

宋代 王用宾
雾妒山容,风欺木瘦,难觅惊人佳句。暗紫疏红,飞洒夕阳多处。 疑雪里、庾岭梅开,似霜后、摄山枫舞。又那知、天半朱霞,一朝泻染楝花树。 春风花信过了,犹有酡颜醉态,疏狂如许。妙手丹青,点破美人迟暮。 看断续、千缕文霓,听摇落、万山红雨。料如今、晚节寒芳,更谁知楝苦。
shān róng   fēng shòu   nán jīng rén jiā àn shū hóng   fēi yáng duō chù
xuě lǐng méi kāi   shì shuāng hòu shè shān fēng yòu zhī tiān bàn zhū xiá   zhāo xiè rǎn liàn huā shù
chūn fēng huā xìn guò le   yóu yǒu tuó yán zuì tài   shū kuáng miào shǒu dān qīng   diǎn měi rén chí
kàn duàn qiān wén   tīng yáo luò wàn shān hóng liào jīn wǎn jié hán fāng   gèng shéi zhī liàn