绮罗香 红叶

宋代 张俨
万里飞霜,千林落木,寒艳不招春妒。枫冷吴江,独客又吟愁句。正船舣、流水孤村,似花绕、斜阳归路。甚荒沟、一片凄凉,载情不去载愁去。长安谁问倦旅。羞见衰颜借酒,飘零如许。谩倚新妆,不入洛阳花谱。为回风、起舞尊前,尽化作、断霞千缕。记阴阴、绿遍江南,夜窗听暗雨。
wàn fēi shuāng   qiān lín luò   hán yàn zhāo chūn fēng lěng jiāng   yòu yín chóu zhèng chuán liú shuǐ cūn   shì huā rào xié yáng guī shén huāng gōu piàn liáng   zài qíng zài chóu cháng ān shuí wèn juàn xiū jiàn shuāi yán jiè jiǔ   piāo líng mán xīn zhuāng   luò yáng huā wèi huí fēng zūn qián   jǐn huà zuò duàn xiá qiān yīn yīn 绿 biàn jiāng nán   chuāng tīng àn