绮罗香

宋代 陈著
霁晓楼台,斜阳渡口,凉腋新声初到。占断清阴,随意自成宫调。看取次、颤引薰风,想无奈、露餐清饱。有时如、柔袅琴丝,忽如笙咽转娇妙。 谁知忧怨极处,轻把宫妆蜕了,飞吟枝杪。耳畔如今,凄感又添多少。愁绪正、萦绕妆台,怎更禁、被他相恼。送残音、立尽黄昏,月明深院悄。
xiǎo lóu tái   xié yáng kǒu   liáng xīn shēng chū dào zhàn duàn qīng yīn   suí chéng gōng diào kàn chàn yǐn xūn fēng   xiǎng nài cān qīng bǎo yǒu shí róu niǎo qín   shēng yān zhuǎn jiāo miào
shéi zhī yōu yuàn chǔ   qīng gōng zhuāng tuì le   fēi yín zhī miǎo ěr pàn jīn   gǎn yòu tiān duō shǎo chóu zhèng yíng rào zhuāng tái   zěn gèng jìn bèi xiāng nǎo sòng cán yīn jǐn huáng hūn   yuè míng shēn yuàn qiāo