绮寮怨

宋代 鞠华翁
又见花阴如水,两心犹未平。正坐久、主客成三,空无语、影落楸枰。千年人间事业,垂成处、一著容易倾。便解围、小住何妨,机锋在,瞬息天又明。 甚似汉吴对营。纷纷不了,孤光照彻连城。又似残星,向零落,有余情。姮娥笑人迟暮,念才力,底须争。从亏又成。何人正听隔壁声。
yòu jiàn huā yīn shuǐ   liǎng xīn yóu wèi píng zhèng zuò jiǔ zhǔ chéng sān   kōng yǐng luò qiū píng qiān nián rén jiān shì   chuí chéng chù zhù róng qīng biàn 便 jiě wéi xiǎo zhù fáng   fēng zài   shùn tiān yòu míng
shén shì hàn duì yíng fēn fēn liǎo   guāng zhào chè lián chéng yòu shì cán xīng   xiàng líng luò   yǒu qíng héng é xiào rén chí   niàn cái   zhēng cóng kuī yòu chéng rén zhèng tīng shēng