凄凉犯·空江浪阔

宋代 吴文英
空江浪阔。清尘凝、层层刻碎冰叶。水边照影,华裾曳翠,露搔泪湿。湘烟暮合。□尘袜、凌波半涉。怕临风、□欺瘦骨,护冷素衣叠。樊姊玉奴恨,小细疏唇,洗妆轻怯。汜人最苦,粉痕深、几重愁靥。花隘香浓,猛熏透、霜绡细摺。倚瑶台,十二金钱晕半掐。
kōng jiāng làng kuò qīng chén níng céng céng suì bīng shuǐ biān zhào yǐng   huá cuì   sāo lèi shī 湿 xiāng yān   chén líng bàn shè lín fēng   shòu   lěng dié fán hèn   xiǎo shū chún   zhuāng qīng qiè rén zuì   fěn hén shēn zhòng chóu huā ài xiāng nóng   měng xùn tòu shuāng xiāo zhé yáo tái   shí èr jīn qián yūn bàn qiā