七绝九章七十二首 其三十四
风林一夜满黄虚,心冷渐从尘下书。野哭今时曾似我,歌兮但忘梦之初。
fēng
风
lín
林
yī
一
yè
夜
mǎn
满
huáng
黄
xū
虚
,
xīn
心
lěng
冷
jiàn
渐
cóng
从
chén
尘
xià
下
shū
书
yě
。
kū
野
jīn
哭
shí
今
céng
时
shì
曾
wǒ
似
gē
我
,
xī
歌
dàn
兮
wàng
但
mèng
忘
zhī
梦
chū
之
初
。