其九

宋代 柳永
日高花榭懒梳头。无语倚妆楼。修眉敛黛,遥山横翠,相 对结春愁。 王孙走马长楸陌,贪迷恋、少年游。似恁疏狂,费人拘管 ,争似不风流。
gāo huā xiè lǎn shū tóu zhuāng lóu xiū méi liǎn dài   yáo shān héng cuì   xiāng
duì jié chūn chóu
wáng sūn zǒu cháng qiū   tān liàn shào nián yóu shì nèn shū kuáng   fèi rén guǎn
  zhēng fēng liú