七谏 其五 自悲

两汉 东方朔
居愁勤其谁告兮,独永思而忧悲。内自省而不惭兮,操愈坚而不衰。 隐三年而无决兮,岁忽忽其若颓。怜余身不足以卒意兮,冀一见而复归。 哀人事之不幸兮,属天命而委之咸池。身被疾而不閒兮,心沸热其若汤。 冰炭不可以相并兮,吾固知乎命之不长。哀独苦死之无乐兮,惜余年之未央。 悲不反余之所居兮,恨离予之故乡。鸟兽惊而失群兮,犹高飞而哀鸣。 狐死必首丘兮,夫人孰能不反其真情?故人疏而日忘兮,新人近而俞好。 莫能行于杳冥兮,孰能施于无报?苦众人之皆然兮,乘回风而远游。 凌恒山其若陋兮,聊愉娱以忘忧。悲虚言之无实兮,苦众口之铄金。 过故乡而一顾兮,泣歔欷而沾衿。厌白玉以为面兮,怀琬琰以为心。 邪气入而感内兮,施玉色而外淫。何青云之流澜兮,微霜降之蒙蒙。 徐风至而徘徊兮,疾风过之汤汤。闻南藩乐而欲往兮,至会稽而且止。 见韩众而宿之兮,问天道之所在?借浮云以送予兮,载雌霓而为旌。 驾青龙以驰骛兮,班衍衍之冥冥。忽容容其安之兮,超慌忽其焉如。 苦众人之难信兮,愿离群而远举。登峦山而远望兮,好桂树之冬荣。 观天火之炎炀兮,听大壑之波声。引八维以自道兮,含沆瀣以长生。 居不乐以时思兮,食草木之秋实。饮菌若之朝露兮,构桂木而为室。 杂橘柚以为囿兮,列新夷与椒桢。鹍鹤孤而夜号兮,哀居者之诚贞。
chóu qín shuí gào   yǒng ér yōu bēi nèi xǐng ér cán cāo   jiān ér shuāi    
yǐn sān nián ér jué   suì ruò tuí lián shēn   jiàn ér guī    
āi rén shì zhī xìng   shǔ tiān mìng ér wěi zhī xián chí shēn bèi ér xián xīn   fèi ruò tāng    
bīng tàn xiāng bìng   zhī mìng zhī zhǎng āi zhī   nián zhī wèi yāng    
bēi fǎn zhī suǒ   hèn zhī xiāng niǎo shòu jīng ér shī qún yóu   gāo fēi ér āi míng    
shǒu qiū   rén shú néng fǎn zhēn qíng   rén shū ér wàng   xīn rén jìn ér hǎo  
néng xíng yǎo míng   shú néng shī bào   zhòng rén zhī jiē rán   chéng huí fēng ér yuǎn yóu  
líng héng shān ruò lòu   liáo wàng yōu bēi yán zhī shí   zhòng kǒu zhī shuò jīn    
guò xiāng ér   ér zhān jīn yàn bái wéi miàn huái   wǎn 怀 yǎn wéi xīn    
xié ér gǎn nèi   shī ér wài yín qīng yún zhī liú lán wēi   shuāng jiàng zhī méng méng    
fēng zhì ér pái huái   fēng guò zhī shāng shāng wén nán fān ér wǎng zhì   kuài ér qiě zhǐ    
jiàn hán zhòng ér 宿 zhī   wèn tiān dào zhī suǒ zài   jiè yún sòng   zài ér wèi jīng  
jià qīng lóng chí   bān yǎn yǎn zhī míng míng róng róng ān zhī chāo   huāng yān    
zhòng rén zhī nán xìn   yuàn qún ér yuǎn dēng luán shān ér yuǎn wàng hǎo   guì shù zhī dōng róng    
guān tiān huǒ zhī yán yáng   tīng zhī shēng yǐn wéi dào hán   hàng xiè cháng shēng    
shí   shí cǎo zhī qiū shí yǐn jūn ruò zhī zhāo gòu   guì ér wèi shì    
yòu wéi yòu   liè xīn jiāo zhēn kūn ér hào āi   zhě zhī chéng zhēn