弃妇词

唐代 顾况
古人虽弃妇,弃妇有归处。今日妾辞君,辞君欲何去。 本家零落尽,恸哭来时路。忆昔未嫁君,闻君甚周旋。 及与同结发,值君适幽燕。孤魂托飞鸟,两眼如流泉。 流泉咽不燥,万里关山道。及至见君归,君归妾已老。 物情弃衰歇,新宠方妍好。拭泪出故房,伤心剧秋草。 妾以憔悴捐,羞将旧物还。馀生欲有寄,谁肯相留连。 空床对虚牖,不觉尘埃厚。寒水芙蓉花,秋风堕杨柳。 记得初嫁君,小姑始扶床。今日君弃妾,小姑如妾长。 回头语小姑,莫嫁如兄夫。
rén suī   yǒu guī chǔ jīn qiè jūn   jūn
běn jiā líng luò jǐn   tòng lái shí wèi jià jūn   wén jūn shén zhōu xuán
tóng jié   zhí jūn shì yōu yàn hún tuō fēi niǎo   liǎng yǎn liú quán
liú quán yàn zào   wàn guān shān dào zhì jiàn jūn guī   jūn guī qiè lǎo
qíng shuāi xiē   xīn chǒng fāng yán hǎo shì lèi chū fáng   shāng xīn qiū cǎo
qiè qiáo cuì juān   xiū jiāng jiù hái shēng yǒu   shuí kěn xiāng liú lián
kōng chuáng duì yǒu   jué chén āi hòu hán shuǐ róng huā   qiū fēng duò yáng liǔ
de chū jià jūn   xiǎo shǐ chuáng jīn jūn qiè   xiǎo qiè zhǎng
huí tóu xiǎo   jià xiōng