弃妇

唐代 曹邺
嫁来未曾出,此去长别离。父母亦有家,羞言何以归。 此日年且少,事姑常有仪。见多自成丑,不待颜色衰。 何人不识宠,所嗟无自非。将欲告此意,四邻已相疑。
jià lái wèi céng chū   zhǎng bié yǒu jiā   xiū yán guī
nián qiě shǎo   shì cháng yǒu jiàn duō chéng chǒu   dài yán shuāi
rén shí chǒng   suǒ jiē fēi jiāng gào   lín xiāng