乞奉祠未报食且不继

宋代 陆游
富贵常求系日绳,厄穷却羡弃家僧。 强颜始觉贫为害,对镜方嗟老可憎。 出户风霜欺短褐,读书父子共昏灯。 圣师梦奠二千载,一卷遗言终可凭。
guì cháng qiú shéng   è qióng què xiàn jiā sēng
qiǎng yán shǐ jué pín wéi hài   duì jìng fāng jiē lǎo zēng
chū fēng shuāng duǎn   shū gòng hūn dēng
shèng shī mèng diàn èr qiān zǎi   juàn yán zhōng píng