憩法相

明代 袁宏道
峰脚微微仄,篁梢个个清。听钟龙忏悔,入室虎经行。 鞭笋和泥重,头茶带纸轻。山僧谈往事,一倍惜尘情。
fēng jiǎo wēi wēi   huáng shāo qīng tīng zhōng lóng chàn huǐ   shì jīng xíng    
biān sǔn huó zhòng   tóu chá dài zhǐ qīng shān sēng tán wǎng shì   bèi chén qíng