其二(海棠)

宋代 柳永
东风催露千娇面。欲绽红深开处浅。日高梳洗甚时欠,点滴燕脂匀未遍。 霏微雨罢残阳院。洗出都城新锦段。美人纤手摘芳枝,插在钗头和风颤。
dōng fēng cuī qiān jiāo miàn zhàn hóng shēn kāi chù qiǎn gāo shū shén shí qiàn   diǎn yān zhī yún wèi biàn
fēi wēi cán yáng yuàn chū chéng xīn jǐn duàn měi rén qiàn shǒu zhāi fāng zhī   chā zài chāi tóu fēng chàn