其二

宋代 柳永
秀香住桃花径。算神仙、才堪并。层波细翦明眸,腻玉圆 搓素颈。爱把歌喉当筵逞 。遏天边,乱云愁凝。言语似娇荧,一声声堪听。 客房饮散帘帷静。拥香衾、欢心称。金炉麝袅青烟,凤帐 烛摇红影。无限狂心乘酒 兴。这欢娱、渐入嘉景。犹自怨邻鸡,道秋宵不永。
xiù xiāng zhù táo huā jìng suàn shén xiān cái kān bìng céng jiǎn míng móu   yuán
cuō jǐng ài hóu dāng yán chěng
è tiān biān   luàn yún chóu níng yán shì jiāo yíng   shēng shēng kān tīng
fáng yǐn sàn lián wéi jìng yōng xiāng qīn huān xīn chēng jīn shè niǎo qīng yān   fèng zhàng
zhú yáo hóng yǐng xiàn kuáng xīn chéng jiǔ
xīng zhè huān jiàn jiā jǐng yóu yuàn lín   dào qiū xiāo yǒng