其二

宋代 柳永
淮岸。向晚。圆荷向背,芙蓉深浅。仙娥画舸,沾渍红芳 交乱。难分花与面。 采多渐觉轻船满。呼归伴。急桨烟村远。隐隐棹歌,渐被 蒹葭遮断。山终人不见。
huái àn xiàng wǎn yuán xiàng bèi   róng shēn qiǎn xiān é huà   zhān hóng fāng
jiāo luàn nán fēn huā miàn
cǎi duō jiàn jué qīng chuán mǎn guī bàn jiǎng yān cūn yuǎn yǐn yǐn zhào   jiàn bèi
jiān jiā zhē duàn shān zhōng rén jiàn