妾薄命呈文山道人

宋代 汪元量
妾初未嫁时,晨夕深闺中。 年当十五余,颜色如花红。 千里远结婚,出门山重重。 与君盛容饰,一笑开芙蓉。 君不顾妾色,剑气干长虹。 耿耿丈夫□,□□天下雄。 结发未逾载,倏然各西东。 妾独□□□,□养姑与翁。 姑翁去年春,长梦随飘风。 思君□□□,音信安可通。 谅无双飞翼,焉得长相从。 自服嫁时衣,荆钗淡为容。 誓以守贞洁,与君生死同。 君当立高节,杀身以为忠。 岂无春秋笔,为君纪其功。
qiè chū wèi jià shí   chén shēn guī zhōng  
nián dāng shí   yán huā hóng  
qiān yuǎn jié hūn   chū mén shān chóng chóng  
jūn shèng róng shì   xiào kāi róng  
jūn qiè   jiàn gàn cháng hóng  
gěng gěng zhàng         tiān xià xióng  
jié wèi zǎi   shū rán 西 dōng  
qiè           yǎng wēng  
wēng nián chūn   zhǎng mèng suí piāo fēng  
jūn         yīn xìn ān tōng  
liàng shuāng fēi   yān zhǎng xiàng cóng  
jià shí   jīng chāi dàn wéi róng  
shì shǒu zhēn jié   jūn shēng tóng  
jūn dāng gāo jié   shā shēn wéi zhōng  
chūn qiū   wèi jūn gōng