妾薄命

宋代 刘学箕
佳人命薄今古悲,苦乐在人知者谁。 镜莺窥损春黛眉,洞房不出藏绣帷。 二十许嫁豪家儿,阿爷已受筐篚仪。 心旌暗许良人随,那知中道前议非。 父母反覆志愿达,嫁归只得随身衣。 金币妆饰无所赍,妇德妇容虽守持。 阿姑色厉妯娌嗤,良人轻贱恩意亏。 春波似鸳鸯斋,春风不如双燕飞。 妾非无声不敢啼,妾非无泪不敢垂。 此身自恨生不时,怨仇父母将何为。 不知携将六尺帛,黄泉冥行与世辞。 父母安用深致思,此身期与良人知。
jiā rén mìng jīn bēi   zài rén zhī zhě shuí  
jìng yīng kuī sǔn chūn dài méi   dòng fáng chū cáng xiù wéi  
èr shí jià háo jiā ér   ā shòu kuāng fěi  
xīn jīng àn liáng rén suí   zhī zhōng dào qián fēi  
fǎn zhì yuàn   jià guī zhǐ de suí shēn  
jīn zhuāng shì suǒ   róng suī shǒu chí  
ā zhóu chī   liáng rén qīng jiàn ēn kuī  
chūn shì yuān yāng zhāi   chūn fēng shuāng yàn fēi  
qiè fēi shēng gǎn   qiè fēi lèi gǎn chuí  
shēn hèn shēng shí   yuàn chóu jiāng wéi  
zhī xié jiāng liù chǐ   huáng quán míng xíng shì  
ān yòng shēn zhì   shēn liáng rén zhī