妾薄命

宋代 白玉蟾
妾居西北方,容貌亚冰雪。 妾长嗟无媒,孤影对明月。 头绾堕马髻,脚襯凌波袜。 钗梁溜金凤,舞带蒙锦缬。 颈瑳素玉圆,胸莹新酥滑。 翠靥中蛾眉,瑶花嚲鸦发。 腰袅柳丝轻,脸润桃花发。 出郊乘紫骝,蔽目举青繖。 不敢一回首,烟际暗愁结。 谁家白面郎,志气何飘扬。 使妾一过眼,吾肉燔如汤。 自惟父母严,折花回倚墙。
qiè 西 běi fāng   róng mào bīng xuě  
qiè cháng jiē méi   yǐng duì míng yuè  
tóu wǎn duò   jiǎo chèn líng  
chāi liáng liū jīn fèng   dài méng jǐn xié  
jǐng cuō yuán   xiōng yíng xīn huá  
cuì zhōng é méi   yáo huā duǒ  
yāo niǎo liǔ qīng   liǎn rùn táo huā  
chū jiāo chéng liú   qīng sǎn  
gǎn huí shǒu   yān àn chóu jié  
shuí jiā bái miàn láng   zhì piāo yáng  
shǐ 使 qiè guò yǎn   ròu fán tāng  
wéi yán   zhé huā huí qiáng