妾薄命

唐代 刘元淑
自从离别守空闺,遥闻征战赴云梯。夜夜思君辽海北, 年年弃妾渭桥西。阳春白日照空暖,紫燕衔花向庭满。 彩鸾琴里怨声多,飞鹊镜前妆梳断。谁家夫婿不从征, 应是渔阳别有情。莫道红颜燕地少,家家还似洛阳城。 旦逐新人殊未归,还令秋至夜霜飞。北斗星前横旅雁, 南楼月下捣寒衣。夜深闻雁肠欲绝,独坐缝衣灯又灭。 暗啼罗帐空自怜,梦度阳关向谁说。每怜容貌宛如神, 如何薄命不如人。待君朝夕燕山至,好作明年杨柳春。
cóng bié shǒu kōng guī   yáo wén zhēng zhàn yún jūn liáo hǎi běi  
nián nián qiè wèi qiáo 西 yáng chūn bái zhào kōng nuǎn   yàn xián huā xiàng tíng mǎn
cǎi luán qín yuàn shēng duō   fēi què jìng qián zhuāng shū duàn shuí jiā 婿 cóng zhēng  
yìng shì yáng bié yǒu qíng dào hóng yán yàn shǎo   jiā jiā hái shì luò yáng chéng
dàn zhú xīn rén shū wèi guī   hái lìng qiū zhì shuāng fēi běi dǒu xīng qián héng yàn  
nán lóu yuè xià dǎo hán shēn wén yàn cháng jué   zuò féng dēng yòu miè
àn luó zhàng kōng lián   mèng yáng guān xiàng shuí shuō měi lián róng mào wǎn shén  
mìng rén dài jūn zhāo yān shān zhì   hǎo zuò míng nián yáng liǔ chūn