湆淡滩

宋代 刘子翚
南来瓯粤无平陆,林峦起翠波腾绿。 扶舆政恐犯霜露,买舟傥可休僮仆。 清滩白昼雷霆作,乱石惊湍犬牙错。 平生珍重千金躯,舟子一篙那可托。 飘摇叶漾势转急,釜灶倾颓不能立。 眼看白浪散银山,蛟螭百怪堂堂出。 人皆乘险欲趋利,我不安行悔可及。 吁嗟世路风波猛,巧阱危机暗驰骋。 江湖溺舟犹自戒,势利溺人终莫省。 矫情镇物未足言,书此聊为后来警。
nán lái ōu yuè píng   lín luán cuì téng 绿  
zhèng kǒng fàn shuāng   mǎi zhōu tǎng xiū tóng  
qīng tān bái zhòu léi tíng zuò   luàn shí jīng tuān quǎn cuò  
píng shēng zhēn zhòng qiān jīn   zhōu gāo tuō  
piāo yáo yàng shì zhuǎn   zào qīng tuí néng  
yǎn kàn bái làng sàn yín shān   jiāo chī bǎi guài táng táng chū  
rén jiē chéng xiǎn   ān xíng huǐ  
jiē shì fēng měng   qiǎo jǐng wēi àn chí chěng  
jiāng zhōu yóu jiè   shì rén zhōng shěng  
jiáo qing zhèn wèi yán   shū liáo wèi hòu lái jǐng