乞祠不允

宋代 王十朋
微臣守清源,一岁三乞祠。俞音竟未拜,感荷圣主慈。 臣家素贱贫,仰禄救啼饥。区区六年间,手把四郡麾。 道途压奔走,囊橐无馀赀。清源乃佳郡,风俗不待移。 民淳简狱讼,士盛敦书诗。地远可藏拙,禄厚足自资。 今岁又丰登,千里人熙熙。臣岂不愿仕,求闲欲奚为。 自怜蝼蚁生,福薄命最奇。入境身即病,到官日呼医。 痰涎每上攻,旋晕势甚危。药试何止百,灼艾无全肌。 臂疼如子美,齿落如退之。脚患柳州肿,发垂孟郊丝。 饮食日减少,跬步须扶持。残喘虽尚延,定非久远期。 况臣糟糠妻,盖棺将及期。旅榇犹未还,儿女昼夜悲。 臣今官满考,臣去有二宜。孰谓九重远,天高而听卑。 吾君不之告,肝胆将谁披。庙堂二三公,误辱平日知。 今不怜向隅,恩复何时施。愿于黼扆前,敷奏迫切词。 天日临在上,臣言非敢欺。解官食祠禄,曲遂臣之私。 幽明俱受赐,感极涕泗垂。沟壑倘未填,报国犹有时。
wēi chén shǒu qīng yuán   suì sān yīn jìng wèi bài gǎn   shèng zhǔ    
chén jiā jiàn pín   yǎng jiù liù nián jiān shǒu   jùn huī    
dào bēn zǒu   náng tuó qīng yuán nǎi jiā jùn fēng   dài    
mín chún jiǎn sòng   shì shèng dūn shū shī yuǎn cáng zhuō   hòu    
jīn suì yòu fēng dēng   qiān rén chén yuàn shì qiú   xián wèi    
lián lóu shēng   mìng zuì jìng shēn bìng dào   guān    
tán xián měi shàng gōng   xuán yūn shì shén wēi yào shì zhǐ bǎi zhuó   ài quán    
téng zi měi   chǐ 齿 luò tuì 退 zhī jiǎo huàn liǔ zhōu zhǒng   chuí mèng jiāo    
yǐn shí jiǎn shǎo   kuǐ chí cán chuǎn suī shàng yán dìng   fēi jiǔ yuǎn    
kuàng chén zāo kāng   gài guān jiāng chèn yóu wèi hái ér   zhòu bēi    
chén jīn guān mǎn kǎo   chén yǒu èr shú wèi jiǔ zhòng yuǎn tiān   gāo ér tīng bēi    
jūn zhī gào   gān dǎn jiāng shuí miào táng èr sān gōng   píng zhī    
jīn lián xiàng   ēn shí shī yuàn qián   zòu qiè    
tiān lín zài shàng   chén yán fēi gǎn jiě guān shí   suì chén zhī    
yōu míng shòu   gǎn chuí gōu tǎng wèi tián bào   guó yóu yǒu shí