乞补外出江皋待命泊伟观二首 其二

宋代 许及之
欲去不得遂,正如太庙羊。登俎分所宜,得去喜可量。 圣度真如天,不妨且翱翔。扶老复携幼,迁居大江傍。 居然得伟观,怅焉渺遐荒。潮头来如山,亲乐想未央。
suì   zhèng tài miào yáng dēng fēn suǒ   liàng    
shèng zhēn tiān   fáng qiě áo xiáng lǎo xié yòu qiān   jiāng bàng    
rán wěi guān   chàng yān miǎo xiá huāng cháo tóu lái shān qīn   xiǎng wèi yāng