栖碧

元代 周权
此山山人乐乎栖碧之趣,乃为歌曰:红尘扰扰兮毋将车。 白云邃幽兮山之隅。地偏兮心远,爰处兮爰居。种菊兮满径,植梅兮绕庐。 竹娟娟兮堂下,草蔚蔚兮庭除。操风瓢兮酌春酒,蹑露履兮锄秋蔬。 涉芳洲兮采杜若,汲清泉兮瀹云腴。听松声兮宴坐,和樵歌兮啸舒。 外视兮不足,内乐兮有馀。彼失此得兮何异于梦鹿,朝三暮四兮奚取乎。 诈狙穷兮未必非,达亲兮亦或为疏。樗臃肿兮全天年,骥权奇兮困驰驱。 客有过余而和之曰:维子之乐兮固放情于丘壑,逢时之清兮胡不徼世之名誉。 既隐居以求志,何语怪而言迂。不若忘言以栖碧,吾将从子兮维吾驹。
shān shān rén zhī   nǎi wèi yuē   hóng chén rǎo rǎo jiāng chē
bái yún suì yōu shān zhī piān xīn yuǎn   yuán chù yuán zhǒng mǎn jìng   zhí méi rào
zhú juān juān táng xià   cǎo wèi wèi tíng chú cāo fēng piáo zhuó chūn jiǔ   niè chú qiū shū
shè fāng zhōu cǎi ruò   qīng quán yuè yún tīng sōng shēng yàn zuò   qiáo xiào shū
wài shì   nèi yǒu shī mèng 鹿   zhāo sān
zhà qióng wèi fēi   qīn huò wèi shū chū yōng zhǒng quán tiān nián   quán kùn chí
yǒu guò ér zhī yuē   wéi zi zhī fàng qíng qiū   féng shí zhī qīng jiǎo shì zhī míng
yǐn qiú zhì   guài ér yán ruò wàng yán   jiāng cóng wéi