樵云五景诗 其四 枕流琼响

唐代 李质
洗耳巢由不可招,偶听流水到溪桥。泠泠似恨知音少,脉脉应怜出壑遥。 湘女冰弦凝欲咽,鲛人珠泪滴还消。微涓混混无晨夕,此去终当大海潮。
ěr cháo yóu zhāo   ǒu tīng liú shuǐ dào qiáo líng líng shì hèn zhī yīn shǎo   yīng lián chū yáo
xiāng bīng xián níng yàn   jiāo rén zhū lèi hái xiāo wēi juān hùn hùn chén   zhōng dāng hǎi cháo