樵人十咏。樵子

唐代 陆龟蒙
生自苍崖边,能谙白云养。才穿远林去,已在孤峰上。 薪和野花束,步带山词唱。日暮不归来,柴扉有人望。
shēng cāng biān   néng ān bái yún yǎng cái chuān 穿 yuǎn lín   zài fēng shàng
xīn huā shù   dài shān chàng guī lái   chái fēi yǒu rén wàng