樵人十咏。樵歌

唐代 陆龟蒙
纵调为野吟,徐徐下云磴。因知负樵乐,不减援琴兴。 出林方自转,隔水犹相应。但取天壤情,何求郢人称。
zòng diào wèi yín   xià yún dèng yīn zhī qiáo   jiǎn yuán qín xīng
chū lín fāng zhuàn   shuǐ yóu xiāng yìng dàn tiān rǎng qíng   qiú yǐng rén chēng